Hà Nội có gì để thương?

SolarWinds

Super Moderate
Nov 16, 2006
51,724
26
48
Hanoi
www.hanoiyeu.com
465998677_531039423141795_4292147791680577176_n.jpg
"Đi xa Hà Nội, cậu nhớ gì nhất?" – Một lần, tớ được hỏi như vậy.

Câu hỏi ấy khiến tớ chững lại, không phải vì không có câu trả lời, mà vì có quá nhiều điều để nhớ, để thương về Hà Nội. Thương những ngày sớm mai yên ả, khi ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tán cây xanh mướt, và nhịp sống bắt đầu với tiếng leng keng của gánh hàng rong. Thương những buổi chiều bên hồ Tây, mặt nước phẳng lặng soi bóng hoàng hôn, đẹp như một bức tranh thủy mặc.

466140734_531039436475127_6769737920519290538_n.jpg466045934_531039333141804_3509524233810124606_n.jpg
466165194_531039316475139_1710980354826286484_n.jpg
466416218_531039546475116_6268009974691434458_n.jpg

Người ta nói, nếu bạn thương bất cứ ai, bất cứ nơi nào một cách chân thành, bạn sẽ thấy được những thứ bình yên nơi đó, thật đẹp và thật bình dị. Hà Nội trong mắt tớ cũng vậy. Là cái mùi hoa sữa nồng nàn mỗi khi thu về, là cái lạnh se sắt đầu đông khiến người ta muốn nắm lấy tay nhau thật chặt. Là góc phố nhỏ rợp bóng cây, nơi người ta ngồi trầm ngâm bên cốc cà phê, mặc dòng người ngược xuôi ngoài kia.
Nhưng Hà Nội đâu chỉ đẹp bởi cảnh vật, mà còn bởi những câu chuyện ấm áp của con người nơi đây. Là bác đạp xích lô dừng xe, chỉ để chỉ đường cho một người khách lạ. Là cô bán phở nhớ từng vị khách quen, biết ai thích thêm hành, ai không ăn rau thơm. Là những gánh hàng rong đi qua từng ngõ phố, mang theo cả một phần kí ức về một Hà Nội giản dị mà khó quên.


Có lẽ, Hà Nội chẳng cần phải cố gắng để được thương. Bởi chỉ cần bạn mở lòng, thành phố này sẽ tự nhiên len lỏi vào tim bạn, dịu dàng như một cơn gió thu, để rồi mỗi lần nhớ lại, chỉ toàn là những cảm xúc rất đỗi ngọt ngào.

466133304_531039363141801_4111181050013163581_n.jpg

---
Ảnh : Nguyễn Văn Luận